REVIEW sách “Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn”

“Chỉ cần một bàn tay để nắm những yêu thương mà mình đã hiểu rõ
chỉ cần một bàn tay đã đủ niềm tin vào duyên nợ
chỉ cần một bàn tay cho ấm áp len vừa những kẽ hở
chỉ cần một bàn tay che chắn cho nhau một hơi thở
lúc khốn cùng…
Chỉ cần một bàn tay, nhưng sao đủ cho lòng bao dung
những niềm riêng trở mình khi nửa đêm trời sáng
muốn được tự ôm mình sao vẫn thấy không bằng được ôm bởi người người khác
cũng là một vòng tay mà nơi thì được vỗ về nơi thì đầy nước mắt
biết phải làm sao?
Khi mình tưởng bình yên thì sóng gió đã bắt đầu
không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc
đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc
cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt
như một dòng chảy ngược
sinh ra để cô đơn!
Bất cứ cuộc đời nào đều cần thấy mình đầy đủ yêu thương
mới nhận ra mình đang dần mất mát
để cho mình khóc hay cười trên những giới hạn
rồi quay đi phía nào còn ánh sáng
như mọi người…
Mỗi ngày thức dậy rồi bước đi
vì ngoài kia vẫn còn trăm ngàn khoảng trống
không có mình thì cuộc đời này vẫn rộng
có thêm mình thì cuộc này cũng chẳng chật hẹp
trong những nhịp tim…”

Có bao giờ bạn cảm thấy cô đơn chưa? Tôi thì có ngay lúc này!

Kết quả hình ảnh cho Sinh ra để cô đơn

Tôi tìm đến tập thơ này cũng chính vì lý do đó. À mà không, nói như thế thì tội cho tập thơ quá, tập thơ nó hay đến như vậy, mà tôi thì lại lấy là cái cớ để bao biện cho sự cô đơn của mình, như vậy thì có quá bất công không.

“Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn” là tập thơ thứ ba được ra đời tiếp nối những thành công vang dội từ những tập thơ trước của tác giả Nguyễn Phong Việt. Hai tập thơ trước có tên là “Đi qua trương nhớ – Có bao giờ người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” và “Từ yêu đến thương – Nếu cuộc đời này suôn sẻ, nước mắt biết còn danh cho ai?”, thoạt đầu nhìn vào thì ta cũng đủ để đoán ra rằng tập thơ thứ ba này là tập thơ nối tiếp hai tập thơ trước của tác giả. Vậy nên khuyến nghị rằng muốn thực sự cảm nhận được những tinh túy mà tác giả đã gửi găm svaof trong từng vần thơ thì học hai tập thơ trước của tác giả. Mỗi tác phẩm có những cảm xúc khác nhua, và đối với riêng tôi, mỗi lần ra mắt một tác phẩm mới thì tác giả đề Nguyễn Phong Việt đều tăng dần tính khắc họa cảm xúc trong lòng người đọc, theo tôi, có đọc hết từ đầu đến tác phẩm mới ra nhất của tác gia này thì mới thực sự hiểu được những điều tinh tế đó mà tác giả đã cố tình che giấu sau từng vần thơ.

 

Nội dung có lẽ là những câu chuyện tình buồn, những nỗi cô đơn của tuổi trẻ lạc lối. Nỗi buồn đượm ấy không sâu cũng chẳng rộng. Cứ dằn vặt và hăng hắc. Tôi đã cầm nó trên tay khi đi bất kỳ đâu trong chuyến về Việt Nam thăm nha lần đầu sau hai năm trời xa quê để theo đuổi giấc mơ của mình. Có lẽ vì đúng thời điểm chăng, tập thơ ám lên người tôi một nỗi cô đơn ứ tràn, một nỗi nhớ mà vẫn không thể nguôi ngoai dẫu tôi đã về đây, đã ở trên mảnh đất này?

“Chúng ta không tin vào một ngày nào đó. Một ngày đám cưới rồi hạnh phúc ấy đi đến lúc bạc đầu!”

Có lẽ nhiều người không thích tứ thơ của Nguyễn Phong Việt. Thơ như văn xuôi. Nhưng với tôi, những dòng văn xuôi như thơ ấy, như là lời trải lòng của những người trẻ như tôi. Có lúc trầm lúc bổng. Có lúc xuôi lúc ngược. Nhưng có lúc nào thiếu những vần điệu mang hi vọng…

Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy. Và Sinh ra để cô đơn cũng là một tập thơ mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc như vậy. Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình” lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.

Với Sinh ra để cô đơnNguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi. Muôn hình vạn trạng của nỗi cô đơn trở nên hữu hình trong thơ của Nguyễn Phong Việt. Đó là nỗi cô đơn của những trái tim đang chờ được lấp đầy, là sự đơn côi của những yêu thương không trọn vẹn, là sự lẻ loi của những tâm hồn khao khát được thấu hiểu và có khi chỉ là một nỗi buồn đơn lẻ – nỗi cô đơn của một hạt cát trong hoang mạc mênh mông. Nỗi cô đơn đến với mỗi người, thường nhật như một tách café buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”, cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa, cũng có khi là ngày ngày tháng tháng nỗi cô đơn ở bên ta như một điều quen thuộc mà đến nước mắt cũng nhận ra. Cô đơn chất chồng cô đơn, nhưng tại sao, tại sao chúng ta phải mang vác những cô đơn này? Là từ giây phút nào, những cô đơn ấy đã bắt đầu?

Facebook Comments

Ánh Nguyệt Nguyễn thị
About Ánh Nguyệt Nguyễn thị 55 Articles
Đừng hứa! hãy làm tốt nhất có thể!

Be the first to comment

Leave a Reply