REVIEW sách “Bắt trẻ đồng xanh”

Tôi không thích Tiểu thuyết Anh cho lắm vì đa phần những cuốn sách ở thể loại này của nước Anh khá khô khan, tuy nhiên, “Bắt trẻ đồng xanh” lại cho tôi một cảm giác ngược lại. Được xuất bản năm 1951, “Bắt trẻ đồng xanh” của J.D Salinger đã gây tiếng vang lớn (nói đúng hơn là tranh cãi), một thời gian cuốn sách đã bị kiểm duyệt cắt bỏ nhất trong hệ thống các trường trung học và thư viện của Hoa Kỳ. Nhưng sức hút và giá trị nhân văn, giáo dục của nó đã được đánh giá cao và đưa vào chương trình giảng dạy bậc trung học và được dịch ra nhiều ngôn ngữ trên thế giới.
“Bắt trẻ đồng xanh” là câu chuyện về sự nổi loạn của tuổi trẻ, những khát khao thầm kín và cả cảm giác mất phương hướng trong cuộc sống ở tuổi thiếu niên. Hơn thế, đó là cái nhìn trong veo vừa hồn nhiên vừa chân thực trước những thói đạo đức giả trong xã hội. Đây là cuốn truyện hài hước và chửi bậy nhiều nhất tôi từng đọc.

Câu chuyện chỉ kể về Holden Caufield, 17 tuổi với những lần cậu ta bị đuổi khỏi trường với lý do không có gì mới hơn chuyện trượt môn hay bị kêu ca là lười học. Suốt hơn 300 trang sách cậu ta chỉ nói về mấy ngày sau đó, không có gì hơn nhưng vẫn khiến người đọc say mê tới mức cứ đọc hoài đọc mãi xem cậu ta đi đâu, nói gì, làm gì tiếp theo.
Ở cái tuổi 17 vừa bước chân vào ngưỡng cửa cuộc đời, đáng ra phải phơi phới yêu đời và tràn đầy sức sống thì cậu ta đã nhìn mọi thứ bằng con mắt hết sức tiêu cực. Cậu chừng như ghét tất thảy. Một thằng quanh năm suốt tháng bị đuổi học, rít thuốc như ống bễ, làm loạn lên và bị đấm vỡ mũi chỉ vì một con nhỏ mà nó từng nắm tay không biết chán, thì có gì đáng kể chứ?

Và đương nhiên cứ cái lối ấy, cậu ta ghét trường học. Với cái đầu chứa đầy sự thù ghét mà đã hình thành từ rất lâu đó, ai cũng tự hỏi, tại sao cậu có thể chịu đựng được suốt bao năm qua
Sống trong sự giằng xé thù ghét hết tất cả mọi thứ xung quanh, tâm hồn cậu đôi lúc mệt hỏi, dằn vặt. Trái ngược với vẻ bất cần đời như thường thấy, cậu hay khóc. Cậu đã khóc đến hàng trăm lần, bởi dù sao thì cậu cũng chỉ mới có mười bảy tuổi thôi, cái tuổi non nớt suy nghĩ chưa tới, cái tuổi nhạy cảm và rất dễ bị ảnh hưởng bởi những thứ xung quanh.

Ở cái tuổi ấy, những thằng khác chỉ việc học, uống rượu và tìm cách chơi gái là đủ hết ngày hết giờ rồi. Còn cậu lại muốn bỏ đi và mong muốn tột cùng là được đi. Phần lớn chúng ta ai cũng thích đi như vậy, thích một lần được nổi loạn, được sống thoải mái không bị gò bó với trường học và mớ quy định nguyên tắc. Và tất cả chúng ta, phần lớn đều không dám làm những điều đó. Thậm chí còn chả dám đến cả uống rượu.
Cuốn sách xoáy sâu vào thực trạng xã hội Mỹ lúc bấy giờ và lối sống của những thiếu niên Mỹ. Một xã hội mà ở đó sặc mùi đơn điệu, giả tạo và hoen ố. Đại phần những ông thầy cúi rạp người bắt tay “thắm thiết” với những phụ huynh nhà giàu và làm lơ trước những phụ huynh bần hàn. Một xã hội mà ai cũng tỏ ra bộ tịch và bạn muốn tồn tại trong xã hội ấy bạn cũng phải làm ra bộ tịch

Kết quả hình ảnh cho Bắt trẻ đồng xanh

Tôi bị ảnh hưởng nhiều bởi giọng văn của ông ta nhưng coi đó là cái hay. Bìa sách lúc đầu không làm tôi ấn tượng lắm bởi nó chỉ có mỗi chữ Bắt trẻ đồng xanh, nếu nó là font chữ Arial chắc tôi sẽ chẳng thèm đọc nữa. Mở trang đầu cũng không rườm rà kiểu “cuốn sách này khai sinh như thế nào, ông này là ai?” mà chỉ có một dòng “Dành tặng mẹ.” Rồi vào câu chuyện ông ấy kể luôn. Lúc đó tôi cũng thấy ngạc nhiên nhưng tiếp tục đọc thì thấy giọng văn ông này rất khôi hài. Tôi nghĩ phần giới thiệu thông tin không quan trọng và ông ta cũng không muốn trở nên quá nổi tiếng nên phần ấy khá đơn giản.

Tôi thích nhất là những đoạn kể về NVC và cô em gái, những đoạn đó giống như khi ta đang lang thang trên sa mạc vô biên thì bắt gặp một cái ốc đảo thật mát mẻ, cái hay của Câu chuyện về bắt những đứa bé chơi trên đồng xanh mà người anh kể cho cô em gái mang ý nghĩa rất sâu sắc, điều cậu ta muốn làm nhất là gì? Ngồi bên mép vực nhìn những đứa trẻ đang hồn nhiên đuổi bắt trên cánh đồng, và khi đứa nào đấy tới gần mép vực thì cậu sẽ ngăn/bắt chúng lại, không cho chúng rơi vào vực thẳm. Vậy vực thẳm đó là gì? là sự giả tạo của cái đám được gọi là người lớn kia, cái thứ mà chúng ta bảo là “sự trưởng thành”. Khi bạn nhìn thấy quá nhiều sự giả tạo bao quanh, bạn sẽ thấy “chán bỏ mẹ” những con người ấy, bạn sẽ hiểu những đứa bé hồn nhiên thì quý giá và đẹp đẽ dường nào. Tôi cũng muốn giống như cậu thiếu niên ấy, ngồi bên bờ vực để bắt trẻ đồng xanh. Đó cũng là điều mà Chúa Jesus cũng từng nói “ai muốn vào nước thiên đàng thì hãy như những đứa trẻ này”.

“… Hơn nữa ngay cả khi em có cứu người vô tội các thứ cũng thế, làm sao em biết được em làm thế bởi vì thực sự muốn cứu người hay thực sự em muốn trở thành một luật sự nổi tiếng kinh khủng, được tất cả mọi người khen ngợi… Làm sao em biết em không phải là một trong những thằng bộ tịch? Phiền một nỗi là em không biết được.”

Đúng vậy, khi cái tôi của bạn càng lớn bạn càng không thể nhìn ra mọi sự một cách hoàn chỉnh được nữa. Bạn sẽ không biết bạn là bạn hay là cái tôi ấy. Bạn sẽ luẩn quẩn và lún sâu vào bản ngã, vô minh. Thế nên ngay từ đầu Holden đã chọn cách lánh xa mọi sự mà anh ta coi là giả tạo.

Cuốn sách không bao gồm những triết lý cao siêu, chỉ đơn giản là sự đồng cảm với tuổi trẻ, với những hão huyền của riêng mình. Điều ấy không thể chứng minh được những người ao ước hão huyền là những người lười biếng chỉ vì thế giới không làm giống như vậy. Tôi nghĩ nếu tôi đọc cuốn sách này lúc còn trẻ hơn một chút chắc tôi sẽ rút ra được những điều hống hách của cậu Holden ấy mà học hỏi. May mắn thay, tôi sẽ không cần phải chán ghét tất cả mọi người nữa, bởi những con người sống xung quanh tôi bây giờ chính là sự phản chiếu của chính tôi sau bao thời gian chọn lọc. Tôi không phải sống giữa một thế giới đầy rẫy những người bộ tịch. Chắc chắn cuốn sách này sẽ nằm trong bộ sưu tập những cuốn sách tôi yêu.

“Bắt Trẻ Đồng Xanh” là thể hiện hoàn toàn sự trần trụi về con người và xã hội mà ta đang sống, sự giả tạo, sự hoài nghi, đạo đức giả..v..v.. còn sự tục tĩu trong câu văn, nó không đơn thuần là sự cố ý thể hiện khác người, mà nó vốn là sự thật của dòng suy nghĩ thường chảy qua trong tâm trí chúng ta. Khi ta nói với người khác, ta viết những dòng chữ mà người khác có thể đọc, ta thường loại bỏ chúng đi, nhưng trong dòng suy nghĩ của chính mình, chúng – những lời nói tục, sự thật, những nhận xét/phán xét cay đắng với ai đó hay sự việc…) luôn tồn tại, đó chính là ta, dòng chảy tư tưởng ta không hề khác những gì được viết, không cao quý hơn và từ ngữ cũng không “sạch sẻ” hơn bao nhiêu, có khi còn tăm tối hơn cả cậu thiếu niên ấy.

Facebook Comments

Ánh Nguyệt Nguyễn thị
Giới thiệu Ánh Nguyệt Nguyễn thị 63 bài viết
Đừng hứa! hãy làm tốt nhất có thể!

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi